Cái ngày mà Kim Hoàng tôi tham gia diễn đàn cũng gần 2 năm rồi, cũng là những bỡ ngỡ như đứa trẻ lần đầu đi học, và lúc đó, tôi cũng không ngờ rằng có một ngày nào đó, tôi lại đứng ở 1 vị trí cao như vậy trong diễn đàn.
Những ngày đầu với cái nick “cunconhpvn”, là biết bao lạ lẫm, bao kỷ niệm đẹp, bao ấn tượng với những “đàn anh” đi trước như…………..
Và tôi tham gia HPFC từ đó, ngày qua ngày, tôi gắn mình và yêu lấy nó, coi HPFC như 1 phần khó thiếu trong cuộc sống.
Tôi nhớ những ngày cách đây 2 năm về trước, anh em tôi chơi với nhau vui lắm. Gặp được nhau là nói cười mãi không thôi.
Tôi nhớ ...
Nhớ anh Beck, người mà tôi luôn quý trọng nhất, người mà tôi luôn mong muốn nhận được những lời tư vấn khi có khó khăn trong cuộc sống, người mà đã giúp tôi tìm được một nửa của mình ...
Nhớ anh Hoàn Anh, trong mắt em anh thật khó gần, anh có cái uy mà ít thành viên trong diễn đàn này có được ...
Nhớ chị huongowen, người chị cả của hpfc ...
Nhớ ku Red, một người có quá nhiều điểm chung với tôi ...
Nhớ tới anh em đội bóng HPFC: mr giang, nista, Anh Chika, Anh Only love, quylun ....
Nhớ đến anh em miền nam, anh em Hà Nội luôn cháy hết mình ...
Nhớ đến chị Bụi chuối, 1 mình 1 "ngựa" chị có mặt khắp mọi miền tổ quốc ...
Và chú nhớ đến cô - Misscouple ạ
Tôi nhớ những trận bóng đi sân khách, cùng anh em đội mưa Thanh Hóa, hứng gió Nghệ An, cùng né những viên gạch, viên đá tại "chiến trường Diễn Châu" ...
Tôi nhớ những mẩu bánh mì anh em chia nhau, nhớ quả dưa đập ra chia nhau từng miếng, nhớ những miếng nem đặc sản mà tranh nhau ăn trong vui sướng………………..
Nhớ trận Thanh Hóa 1 mình 1 xe vào cùng anh em, đội mưa cùng cổ vũ để rồi về nghỉ làm vì cảm ...
Nhớ những chiều Chủ Nhật Lạch Tray. 12h trưa tôi cùng anh em khuân trống.
Lạch Tray của tôi nắng lắm. Nắng như sự sục sôi của anh em tôi chờ đợi bóng đá Hải PHòng
Lạch Tray, tôi khoác vai anh em nhảy múa, chẳng ngại ngùng, chẳng xấu hổ. Tôi từng khóc khi Hải Phòng chiến thắng, từng không nói lên lời khi Hải Phòng của tôi thua trận.
Ôi Lạch Tray, ôi Hải Phòng ...
Lạch Tray, nơi đó tôi lại được nhìn thấy những người anh em của tôi ...
Tôi kể chuyện xưa, tôi khơi chuyện cũ. Cũng để thấy rằng tình cảm anh em ta giành cho nhau, giành cho bóng đá Hải Phòng đáng trân trọng nhờng nào.
Buồn vui lẫn lộn, ngày cuối năm mà ... Khi ta đắm mình trong những bữa tất niên và triền miên trong câu zô, câu chúc. Chú lại nhớ đến "say" của cô - Miss ạ .... nhớ cả những lần lả lướt của anh Huy ... và đỏng đảnh ngòi bút anh vtkiem ...
Vậy mà sao hôm nay, tưởng tượng ra nụ cười của các anh em ngày nào sao mà khó đến thế. Nó còn không, hay vì tôi đãng trí ???
Hôm nay, khi ngôi nhà HPFC trở lại được 3 ngày, tôi tìm trong số gần 500 thành viên trên màn hình dày đặc những cái nick quen thuộc, những cái nick lạ lẫm nhưng vẫn chưa nhìn thấy nick của anh,thấy nụ cười của anh ...
Có gì đáng quý ?
Tiền ư?
Không, không phải cái gì cũng mua được bằng tiền
Những cuộc vui ư?
Không, tôi đã bật khóc khi nhìn thấy anh em đội cát bên Thủy Nguyên mà tôi không thể giúp được gì
Danh vọng, quyền uy?
Không. Tôi cũng thích danh vọng, tôi cũng thích lắm quyền uy.Nhưng tôi đủ lớn, đủ thông minh để nhận ra đó là con dao 2 lưỡi. Là bủa vây cuộc sống giăng trước mắt tôi.
Danh vọng, quyền uy là gì khi xung quanh ta đều thế, khi khắp xung quanh anh là những người cũng đầy danh vọng quyền uy.
Và anh ơi, vậy điều gì là quý nhất.Phải chăng là nụ cười của anh trong tôi, là nụ cười của người anh em Hải Phòng ngạo nghễ.Đầy thứ tha và bao dung, công tâm và hiền hòa, thông minh và hóm hỉnh, là nụ cười của tình anh em,của những giây phút tôi cùng anh,chúng ta cùng cháy như khát vọng tuổi trẻ, khát vọng Hải Phòng.
Những kỷ niệm, anh chắc chắn, chắc chắn sẽ chẳng quên được đâu ....
Re: HPFC- để 10 năm sau nhìn lại – ta thấy tự hào.
Xúc động và mùi mẫn quá đấy Cún anh ạ.....
Chắc không cần phải 10 năm đâu, có khi hôm nay, ngày mai ta biết được những công việc mình làm đem lại hiệu quả như thế nào. Và anh em khi đã đến được với nhau, có quý nhau thì mới lâu dài được.
10 năm sau một nụ cười "móm mém" như của một ông cụ già đời tay dắt hai đứa trẻ (n đứa trẻ) ngồi trên B16 đầy nắng và gió ngẫm lại những thăng trầm của cuộc đời, "móm mém" nở nụ cười mãn nguyện, cuộc sống cho ta nhiều hơn thế. Thank
Lần sửa cuối bởi thiensuchet99; 05-02-2010 lúc 23:04 PM
Re: HPFC- để 10 năm sau nhìn lại – ta thấy tự hào.
Bài viết rất ý nghĩa.....thanks a.cún
Hy vọng 1 ngày ko xa được gặp mặt các a,c những người đã có những đóng góp rất lớn để tạo ra 1 mái nhà chung HPFC như hum nay.
Re: HPFC- để 10 năm sau nhìn lại – ta thấy tự hào.
bít nói j đây !!!??
tự hào "chúng ta là HPFC"
tự hào khi đc nói lên câu :'Vâng ! chúng tôi HẢI PHÒNG"
cảm ơn a rất n vì bài viết..đã cho e thấy mình càng tự hào hơn khi đc là ng con của HẢI PHÒNG